Suy nghĩ về câu nói: Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên

Suy nghĩ về câu nói: Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên – Bài làm 1

Thời gian là một khái niệm trừu tượng, nhưng kết quả của việc sử dụng thời gian của mỗi con người thì lại rất cụ thể. Thời gian chỉ có một chiều nên khi nó đã trôi qua thì không thể nào lấy lại được. Nhận xét về mối quan hệ giữa một ngày và cả đời người, có ý kiến cho rằng : Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên. (Theo sách Nguyên lý của thành công, NXB Văn hóa thông tin, 2009, trang 91).

Ý kiến trên đã nêu bật sự đối lập giữa thời gian ngắn ngủi của một ngày (24 tiếng đồng hồ) với thời gian rất dài của một đời người, nhằm mục đích nhấn mạnh rằng: Giá trị cuộc sống mỗi ngày là cơ sở để tạo nên chất lượng, ý nghĩa cuộc sống của một đời người. Hiểu theo một cách khác thì ý kiến trên khẳng định thời gian là vô cùng quý báu nên chúng ta phải biết sử dụng thời gian sao cho có ích, không nên lãng phí thời gian.

Thời gian là điều kiện quan trọng để tạo nên cuộc sống của con người. Thời gian song hành với mỗi con người kể từ khi chào đời cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay giã biệt cuộc đời. Tâm lí chung của tất cả mọi người là muốn sống mạnh khỏe, sống lâu để được học tập, làm việc, cống hiến, được nếm trải vui buồn, sướng khổ và được tận hưởng hạnh phúc của kiếp người.

Chúng ta có thể lấy câu hát quen thuộc của nhạc sĩ Trần Long Ấn trong bài Một đời người, một rừng cây để đối chiếu với hình ảnh một ngày và một đời trong ý kiến trên : Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nghĩ về rừng cây. Khi nghĩ về một rừng cây, tôi thường nhớ về nhiều người… Giữa các hình ảnh trên có một sự tương đồng thú vị. Một ngày là một đơn vị thời gian ngắn ngủi, nhưng một đời người dài dằng dặc lại là xâu chuỗi của từng ngày nối tiếp nhau tạo nên. Một ngày giống như một cây và đời người là một cánh rừng do hàng vạn cây gộp lại mà thành.

Một ngày tuy ngắn ngủi nhưng đối với người biết tận dụng thời gian thì vẫn có thể làm được nhiều việc có ích. Học sinh tới trường học tập. Nông dân ra đồng cày cuốc, trồng trọt, làm ra lúa gạo nuôi đời. Công nhân vào xí nghiệp, nhà máy để sản xuất ra hàng hóa thiết yếu phục vụ cuộc sống. Các nhà khoa học miệt mài trong phòng thí nghiệm nghiên cứu, tìm tòi để có được những phát minh hữu ích cho nhân loại… Thực tế đã chứng minh rằng có những phát minh, những công trình khoa học được tìm ra chỉ trong một thời gian rất ngắn, thậm chí chỉ là khoảnh khắc. Có thời gian, con người sẽ có tất cả.

Thời gian qua đi không thể lấy lại được. Mỗi con người chỉ có một quỹ thời gian nhất định để sống, học tập và làm việc. Vì thế chúng ta không nên nghĩ rằng chẳng thể làm được việc gì lớn lao trong thời gian hạn hẹp của một ngày. Bởi có nhỏ thì mới có lớn. Một ngày sống tốt sẽ là một viên gạch chất lượng cao để góp phần xây dựng tòa nhà sự nghiệp vững chắc của mỗi con người. Một ví dụ đơn giản và dễ hiểu đối với lứa tuổi học sinh : Mỗi một điểm số của bài kiểm tra sẽ làm nên kết quả của môn học. Kết quả của các môn học cộng lại sẽ thành kết quả học tập chung, đánh giá năng lực học tập của mỗi người là kém, trung bình, khá hay giỏi. Muốn trở thành một học sinh xuất sắc, chúng ta cần phải cố gắng học tập không ngừng, phải có một ý chí cao và nghị lực bền.

Trong cuộc sống đời thường cũng vậy. Giữa việc lớn và việc nhỏ có một mối liên quan chặt chẽ. Chúng ta không nên bỏ qua việc nhỏ vì nhiều khi có thể căn cứ vào một việc rất nhỏ để đánh giá con người như thanh niên ăn mặc lịch sự nhưng nói năng thô tục, ứng xử kém văn hóa, văn minh nơi công cộng ; học sinh nhưng lại không biết lễ phép với thầy cô, với người trên… Nhiều việc nhỏ tưởng chừng không đáng quan tâm nhưng lại là cơ sở để tạo thành những việc lớn. Chẳng hạn như chuyện gian dối kéo dài sẽ làm méo mó nhân cách lúc trưởng thành, thậm chí ảnh hưởng xấu tới danh dự suốt cả cuộc đời. Những lời nói hoặc hành động lệch chuẩn của con cái, của học sinh nếu không được cha mẹ, thầy cô uốn nắn kịp thời thì dần dà sẽ thành một thói quen xấu khó sửa. Một vài buổi bỏ học tạo ra lỗ hổng kiến thức nhỏ, nhiều ngày bỏ học tạo ra lỗ hổng kiến thức lớn rất khó bù đắp. Đến lúc hiểu ra thì đã muộn. Chẳng khác gì một tàn lửa ai đó vô ý đánh rơi xuống đám lá khô, nếu nhìn thấy mà không kịp thời dập tắt thì nó sẽ đốt cháy cả cánh rừng…

Muốn có một sự nghiệp thành công, một cuộc đời hạnh phúc thì chỉ có một con đường duy nhất là học tập, làm việc nghiêm túc, sáng tạo và không ngừng vươn lên để làm sao cho ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua. Như vậy, cuộc đời của mỗi con người mới thực sự trở nên hữu ích với bản thân, gia đình và xã hội.

Thời gian là vô cùng đáng quý, thế nhưng một số người vẫn không biết quý trọng thời gian. Họ sa đà vào những thú vui vô bổ, thậm chí có hại như cờ bạc, hút hít, quậy phá… hoặc có thái độ ỷ lại, sống bám vào người khác, do đó mà lơ là học tập hoặc vô trách nhiệm trong công việc. Họ sống ích kỉ, lo thỏa mãn ý muốn cá nhân chứ không quan tâm tới lợi ích của những người xung quanh hoặc của cả cộng đồng. Đó là điều đáng chê trách và phê phán.

Mỗi con người chỉ có một quỹ thời gian nhất định để sống, học tập và lao động. Vậy trong mỗi ngày và trong cả cuộc đời, chúng ta phàị làm gì để đến khi nhắm mắt xuôi tay không phải ân hận vì những năm tháng sống hoài sống phí (thép đã tồi thế đấy – Ốt-xtơ-rốp-xki). Đó là câu hỏi lớn đặt ra cho cà đời người, do đó chúng ta phải biết quý trọng thời gian và biết trân trọng những giá trị của việc làm, những niềm vui, hạnh phúc trong cuộc sống hằng ngày.

Từ xưa, dân gian đã khẳng định giá trị quý báu của thời gian qua câu: Thì giờ là vàng bạc. Các Mác, vị lãnh tụ của giai cấp vô sản toàn thế giới cũng đã khẳng định : Mọi tiết kiệm suy cho cùng là tiết kiệm thời gian. Không có thời gian, con người không thể làm được việc gì cả. Còn nếu biết tận dụng thời gian để học tập tốt, lao động tốt thì sẽ tạo ra của cải vật chất và tinh thần cho bản thân, cho xã hội, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Ca dao Việt Nam có câu “Đời người chỉ có gang tay; Những ai ngủ ngày chỉ có một gang” để nói rằng đời người thật ngắn ngủi, cần phải biết trân quý từng giây phút để tạo dựng niềm vui, hạnh phức. Tuy một ngày thật ngắn so với một đời người, nhưng không biết cần mẫn, nâng niu thời gian từng ngày thì liệu chúng ta có thể xây được một tòa nhà mà ai cũng biết nó bắt đầu từ những viên gạch nhỏ bé. Bởi vậy mới có câu: “Một ngày so với một đời người là quá ngắn, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên”

*Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông” và Hê-ra-lít đã khóc suốt đời vì những dòng sông trôi đi quá nhanh”, Rõ ràng đời người thật quá ngắn và thời gian không trở lại bao giờ. Trong nền nhạc hiện đại Việt Nam có ca từ thật hay “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này; Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại” cũng không ngoài cảm xúc hối tiếc vì thời gian một đi không trở lại và hàm ý nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc cùa đời người. “Vạn thế sư biểu” trong lịch sử Trung Hoa là Khổng Tử cũng ước mong được sống thêm 5 năm nữa để khống phải mình cao tuổi thọ, mà để hoàn thành công việc nghiên cứu Kinh Dịch – một cuốn danh gia sách quý trong Ngũ kinh. Vậy, quỹ trọng thời gian để chúng ta làm những việc có ích cho mình, cho đời, Xuân Diệu từng sống một kiếp người bằng tình yêu tận hiến cho cuộc đời với quan niệm “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt; Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”, Con người vẫn thường mang tâm lí để dành việc hôm sau làm một thể cuối cùng thường rơi vào chểnh mảng và thời gian trôi qua lúc nào không biết. Điều còn lại là công việc ngổn ngang làm không xuể, rồi cuối cùng là nhận lấy thất bại triền miên. Người học trò thường mang tâm lí bài còn ít từ từ rồi học cũng chưa muộn. Thế rồi bài vở tấp nập, thời gian cạn dần nên đi đến sa sút trong học tập. Vấn đề thất bại đó là chủ quan, không biết quý trọng thời gian để kịp thời: giờ nào việc đó.

Thời gian là thứ không mùi, không vị, khong hình dáng nhưng ngược lại nó có tác dụng thật rõ ràng lên đời người, Từng ngày gặp nhau, khó nhận ra nhau đã “già đi” nhưng vàì chục năm xa cách, ta sẽ nhận ra dấu “chân chìm” trên khoé mắt bạn; nụ cười bạn kém tươi rồi; đôi mắt chẳng còn long lanh nữa,… Đó là do do thời gian tác động. Người Trung Hoa từng có thời khóa biểu cho đời người ràng: “Tam thập nhi lập, Tứ thạp bất hoặc…” nghĩa là đến năm 30 tuổi phải lập được sự nghiệp; 40 tuổi là phải chín chắn, ít phạm sai lầm. Tại sao hôm nay ta có thể đọc vanh vách vàì chục cuốn sách, thậm chỉ là đọc bằng ngôn ngữ nước ngoài, bởi vì từng ngày từng giờ từ bé thơ đã đã đánh vần từng con chữ. Để rồi qua bao ngày và đến bây giờ ta mới có cái vốn liếng ngôn ngữ ấy! Tại sao ngày chập chững đến trường, ta chưa từng biết con số là gì. Vậy mà ta bắt đầu biết làm toán công, toán trừ, toán nhân, toán chia,… Cao hơn nữa, ta biết khảo sát hàm số, trong số đó còn vượt lên thành những nhà toán học, nhà khoa học mang biết bao lợi ích cho nhân sinh. Bởi vì, đó là những tấm gương biết quý trọng thời gian; biết bắt đầu từ những đơn vị thời gian nhỏ nhất để tích luỹ vốn sống; biết quý trọng đời sống con người; biết ý thức thời gian là vô tận, mà đời người thì hữu hạn nên không tận dụng tối đa thời gian để học tập, nghiên cứu với mục đích cao đẹp là cống hiến cho đời. Cơ hội sẽ không bao giờ đến với kẻ bất tài vô dụng, vậy người cố tài do đâu mà ra? Đó là do họ cần cù, siêng năng từng ngày, từng giờ lao động học tập nghiêm túc. Thời nào cũng vậy, vẫn có những kẻ lười biếng, sống hoài sống phí, chẳng ý thức được thời gian là vô cùng quý giá. Để rồi họ sống cả đời mà chẳng làm được gì. Họ – nếu không là kẻ hư hỏng, thì cũng sống kiếp “đời thừa” và thành gánh nặng cho gia đình và xã hội! Những người như vậy, sẽ khó mà hoàn thiện được nhân cách.

Tóm lại, được sinh ra làm người là một điều may mắn đến diệu kì. Hãy sống sao cho khỏi phải “xót xa ân hận” vì một đời mình từng sống quá đỗi vô ích. Hàng ngày, trên khắp các ngả đường có biết bao anh chị công nhân, các chị hàng rong, các công chức, thầy, cô và học sinh đang tất bật đến công sở, công trường, trường học,… thật sinh động. Thấp thoáng đâu đó trong dòng người ấy, ta thấy bóng thời gian ẩn hiện như nhắc nhở chúng ta hãy sống và làm việc từng giờ và thời gian sẽ mang thành công với những ai biết trân trọng nó!

Suy nghĩ về câu nói: Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên – Bài làm 2

Ca dao Việt Nam có câu “Đời người chỉ có gang tay; Những ai ngủ ngày chỉ có một gang” để nói rằng đời người thật ngắn ngủi, cần phải biết trân quý từng giây phút để tạo dựng niềm vui, hạnh phức. Tuy một ngày thật ngắn so với một đời người, nhưng không biết cần mẫn, nâng niu thời gian từng ngày thì liệu chúng ta có thể xây được một tòa nhà mà ai cũng biết nó bắt đầu từ những viên gạch nhỏ bé. Bởi vậy mới có câu: “Một ngày so với một đời người là quá ngắn, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên”

*Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông” và Hê-ra-lít đã khóc suốt đời vì những dòng sông trôi đi quá nhanh”, Rõ ràng đời người thật quá ngắn và thời gian không trở lại bao giờ. Trong nền nhạc hiện đại Việt Nam có ca từ thật hay “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này; Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại” cũng không ngoài cảm xúc hối tiếc vì thời gian một đi không trở lại và hàm ý nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc cùa đời người. “Vạn thế sư biểu” trong lịch sử Trung Hoa là Khổng Tử cũng ước mong được sống thêm 5 năm nữa để khống phải mình cao tuổi thọ, mà để hoàn thành công việc nghiên cứu Kinh Dịch – một cuốn danh gia sách quý trong Ngũ kinh. Vậy, quỹ trọng thời gian để chúng ta làm những việc có ích cho mình, cho đời, Xuân Diệu từng sống một kiếp người bằng tình yêu tận hiến cho cuộc đời với quan niệm “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt; Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”, Con người vẫn thường mang tâm lí để dành việc hôm sau làm một thể cuối cùng thường rơi vào chểnh mảng và thời gian trôi qua lúc nào không biết. Điều còn lại là công việc ngổn ngang làm không xuể, rồi cuối cùng là nhận lấy thất bại triền miên. Người học trò thường mang tâm lí bài còn ít từ từ rồi học cũng chưa muộn. Thế rồi bài vở tấp nập, thời gian cạn dần nên đi đến sa sút trong học tập. Vấn đề thất bại đó là chủ quan, không biết quý trọng thời gian để kịp thời: giờ nào việc đó.

Thời gian là thứ không mùi, không vị, khong hình dáng nhưng ngược lại nó có tác dụng thật rõ ràng lên đời người, Từng ngày gặp nhau, khó nhận ra nhau đã “già đi” nhưng vàì chục năm xa cách, ta sẽ nhận ra dấu “chân chìm” trên khoé mắt bạn; nụ cười bạn kém tươi rồi; đôi mắt chẳng còn long lanh nữa,… Đó là do do thời gian tác động. Người Trung Hoa từng có thời khóa biểu cho đời người ràng: “Tam thập nhi lập, Tứ thạp bất hoặc…” nghĩa là đến năm 30 tuổi phải lập được sự nghiệp; 40 tuổi là phải chín chắn, ít phạm sai lầm. Tại sao hôm nay ta có thể đọc vanh vách vàì chục cuốn sách, thậm chỉ là đọc bằng ngôn ngữ nước ngoài, bởi vì từng ngày từng giờ từ bé thơ đã đã đánh vần từng con chữ. Để rồi qua bao ngày và đến bây giờ ta mới có cái vốn liếng ngôn ngữ ấy! Tại sao ngày chập chững đến trường, ta chưa từng biết con số là gì. Vậy mà ta bắt đầu biết làm toán công, toán trừ, toán nhân, toán chia,… Cao hơn nữa, ta biết khảo sát hàm số, trong số đó còn vượt lên thành những nhà toán học, nhà khoa học mang biết bao lợi ích cho nhân sinh. Bởi vì, đó là những tấm gương biết quý trọng thời gian; biết bắt đầu từ những đơn vị thời gian nhỏ nhất để tích luỹ vốn sống; biết quý trọng đời sống con người; biết ý thức thời gian là vô tận, mà đời người thì hữu hạn nên không tận dụng tối đa thời gian để học tập, nghiên cứu với mục đích cao đẹp là cống hiến cho đời. Cơ hội sẽ không bao giờ đến với kẻ bất tài vô dụng, vậy người cố tài do đâu mà ra? Đó là do họ cần cù, siêng năng từng ngày, từng giờ lao động học tập nghiêm túc. Thời nào cũng vậy, vẫn có những kẻ lười biếng, sống hoài sống phí, chẳng ý thức được thời gian là vô cùng quý giá. Để rồi họ sống cả đời mà chẳng làm được gì. Họ – nếu không là kẻ hư hỏng, thì cũng sống kiếp “đời thừa” và thành gánh nặng cho gia đình và xã hội! Những người như vậy, sẽ khó mà hoàn thiện được nhân cách.

Tóm lại, được sinh ra làm người là một điều may mắn đến diệu kì. Hãy sống sao cho khỏi phải “xót xa ân hận” vì một đời mình từng sống quá đỗi vô ích. Hàng ngày, trên khắp các ngả đường có biết bao anh chị công nhân, các chị hàng rong, các công chức, thầy, cô và học sinh đang tất bật đến công sở, công trường, trường học,… thật sinh động. Thấp thoáng đâu đó trong dòng người ấy, ta thấy bóng thời gian ẩn hiện như nhắc nhở chúng ta hãy sống và làm việc từng giờ và thời gian sẽ mang thành công với những ai biết trân trọng nó!