Bình luận câu nói của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là sống thế nào hỡi bạn?

Bình luận câu nói của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là sống thế nào hỡi bạn? – Bài làm 1

Nhà thơ Tố Hữu sáng tác bài Một khúc ca vào mùa xuân năm 1979, sau bốn năm đất nước sạch bóng quân thù, cả dân tộc đang háo hức bắt tay vào sự nghiệp xây dựng Tổ quốc Việt Nam hòa bình, thống nhất. Sau ba mươi năm chiến tranh, mất mát, đau thương là vô cùng to lớn. Khó khăn, gian khổ trùng trùng trước mắt lại tiếp tục thử thách ý chí, nghị lực của mỗi con người. Để có thể đạt được mục tiêu dân giàu, nước mạnh, cần phải có một sức mạnh phi thường được tạo nên từ tinh thần đoàn kết, nhất trí của toàn dân tộc. Trong hoàn cảnh ấy, quan điểm sống cá nhân ích kỉ không thể tồn tại. Câu hỏi mà Tố Hữu đặt ra trong bài thơ khiến chúng ta phải băn khoăn suy nghĩ: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Vậy thế nào là sống đẹp ?

Quan niệm sống đẹp của dân tộc Việt Nam đã có tự ngàn xưa. Lối sống nề nếp, thanh cao: Giấy rách phải giữ lấy lề; Đói cho sạch, rách cho thơm; Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn… của người lao động chính là sống đẹp. Nguyễn Trãi cách đây sáu thế kỉ cũng đã nêu cao quan điểm sống tích cực: Tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc, tức là lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ. Suốt đời, ông canh cánh bên lòng lí tưởng phấn đấu và cống hiến cho đất nước được thái bình, dân chúng được ấm no, để những chốn thôn cùng xóm vắng không còn tiếng hờn giận oán sầu.

Đến thế kỉ XX, Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ cách mạng vĩ đại của dân tộc Việt Nam, Danh nhân văn hóa thế giới – đã kế thừa và phát huy cao độ quan điểm sống đẹp ấy và Bác đã cụ thể hóa thành một câu giản dị, dễ hiểu nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc của một chân lí: Mình vì mọi người, mọi người vì mình, vế: Mình vì mọi người Bác Hồ đặt lên trước, vế: mọi người vì mình đặt ở sau là có ý nhấn mạnh mỗi cá nhân phải nhận thức được rằng có cống hiến rồi mới được hưởng thụ; hãy nghĩ đến nghĩa vụ trước rồi mới nghĩ đến quyền lợi sau.

Bác Hồ lấy chính bản thân mình để làm gương. Suốt một đời Bác hi sinh, cống hiến cho dân, cho nước. Khi đã ở cương vị cao nhất là Chủ tịch nước
Việt Nam Dân chủ,Cộng hoà, Bác vẫn khẳng định: Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là dân ta ai cũng được tự do, no ấm, ai cũng được học hành. Cuộc sống đạm bạc, thanh khiết, mẫu mực của Bác Hồ có sức thuyết phục rất lớn. Cả dân tộc tin tưởng và kính yêu Người. Sau khi Bác đã lên đường theo tổ tiên, nhà thơ Tố Hữu khóc Bác bằng những vần thơ vô cùng xúc động:

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi 
Năm canh bớt nặng nỗi thương đời 
Bác ơi, tim Bác mênh mông thế 
Ôm cả non sông, mọi kiếp người…
Bác sống như trời đất của ta 
Yêu từng ngọn lúa mỗi cành hoa 
Tự do cho mỗi đời nô lệ 
Sữa để em thơ, lụa tặng già…
Bác để tình thương cho chúng con 
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son 
Mong manh áo vải, hồn muôn trượng 
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Trước đây, theo lời Bác dạy, hàng triệu thanh niên miền Bắc đã tạm xa đồng ruộng, nhà máy, trường học để nắm chắc cây súng, lên đường chiến đấu chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam yêu dấu:

Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mĩ,
Mà lòng phơi phới dậy tương lai.
(Tố Hữu)

Mĩ cút, ngụy nhào, non sông ta liền một dải, cả dân tộc tay trong tay đoàn kết xây dựng một nước Việt Nam mới ngày càng phát triển. Tuổi trẻ lại một lần nữa xung phong vào những trận tuyến nóng bỏng của cuộc sống để góp phần xóa đi dấu tích chiến tranh, thay đổi bộ mặt đất nước, nâng cao cuộc sống nhân dân. Coi nhẹ quyền lợi của bản thân, coi trọng quyền lợi tập thể sống có lí tưởng, hoài bão đúng đắn, sẵn sàng cống hiến sức lực, tài năng cho sự nghiệp chung của dân tộc – đó là sống đẹp.

Xung quanh ta có rất nhiều gương sáng chứng minh cho quan điểm sống mình vì mọi người. Một cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mĩ, nay tuổi đã ngoài sáu mươi, nguồn Sống duy nhất là số lương hưu ít ỏi mà vẫn ngày ngày viết thư, thông báo tin tức cho thân nhân của những liệt sĩ còn nằm rải rác ở khắp các chiến trường, để các liệt sĩ được trở về yên nghỉ trên mảnh đất quê hương. Chị Tư Hồng, một y tá quân y sau hòa bình đã bỏ công sức gần hai mươi năm để đi tìm hài cốt đồng đội. Chị đã mang lại niềm vui cho hàng trăm gia đình liệt sĩ. Công việc chị làm hoàn toàn tự nguyện, tự giác, xuất phát từ lòng nhân ái, từ tình đồng đội, đồng chí thiêng liêng, sống như chị là sống đẹp.

Có thể kể thêm những tấm gương sống đẹp khác như chị Hướng Dương, bị tai nạn cụt cả hai chân vẫn không bi quan, chán nản, vẫn vươn lên bằng nghị lực mạnh mẽ để trở thành người có ích cho đời. Chị đã lập ra thư viện sách nói để phục vụ các em học sinh khiếm thị. Các em coi chị Hướng Dương là cô Tiên đã đem ánh sáng tinh thần đến cho những người tưởng chừng suốt đời phải sống trong bóng tối. Hay như chị Trịnh Tiểu Hương – một trẻ bụi đời năm xưa – nay đã trở thành người mẹ hiền của hàng trăm trẻ mồ côi, bất hạnh. Tất cả mọi suy nghĩ, hành động của chị đều xuất phát từ một mục đích : đem lại tình thương yêu và niềm tin cho các em trong cuộc sống. Gần hơn nữa, cụ thể hơn nữa là sự chia sẻ của nhân dân cả nước đối với đồng bào các vùng bị thiên tai, bão lụt. Một miếng khi đói bằng một gói khi no; Lá lành đùm lá rách… Dẫu chỉ là một vài chục ngàn của bác xích-lô, em học trò, chị buôn gánh bán bưng… hoặc vài chục, vài trăm triệu của những nhà doanh nghiệp lớn, nhưng tất thảy đều đáng quý vì nó chứng minh cho truyền thống nhân ái – một lối sống đẹp của dân tộc Việt Nam.

Xin trích hai đoạn thơ cũng trong bài Một khúc ca của nhà thơ Tố Hữu để kết thúc bài viết này:

Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình?
Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn ?
Bữa cơm dù dưa muối đầy vơi 
Chân lí chẳng bao giờ đổi bán 
Tình thương vô hạn để cho đời.

Bình luận câu nói của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là sống thế nào hỡi bạn? – Bài làm 2

Cuộc sống hiện nay con người đã dần không còn có ý thức có trách nhiệm với cuộc sống với mọi người trong xã hội. đứng trước hoàn cảnh đó lực chọn cách sống như thế nào là một vấn đề khá khó khăn . Trước vấn đề ấy thì nhà thơ Tố Hữu đã đặt ra một câu hỏi “ôi sống đẹp là gì hỡi bạn” đáng để chúng ta phải suy nghĩ. Vấn đề sống đẹp là một vấn đề mà nhà thơ Tố Hữu đưa ra ra là vấn đề chúng ta cần phải nhận thức và nhìn nhận một cách đúng đắn nhất.

Trước tiên câu thơ của Tố Hữu được viết dưới dạng câu hỏi . Đó là một điều đặc biệt. Có lẽ tác giả vẫn chưa tìm được câu trả lời hoặc tác giả đã có câu trả lời cho mình nhưng ông muốn đặt ra để tất cả chúng ta càn phải suy nghĩ một cách sâu sắc nhất. Sống đẹp chính là câu hỏi tất yếu của con người từ khi thiết lập văn hóa. Văn hóa đi đôi với sống đẹp có văn hóa thì có sống đẹp. Trước tiên chúng ta cần phải hiểu sống đẹp là như thế nào? Đó chính là sống tốt giúp đỡ mọi người một cách thoải mái không yêu cầu được đáp trả. Đó là một lối sống biết yêu thương và quý trọng con người một cách tự nhiên không câu nệ. Nó không phải là những gì to lớn hay sâu sa đâu nó cũng không phải những lời lẽ lí lẽ được ghi chép lại trong sách vở mà chính là những hành động thực tế những hành động giúp đỡ người khác dù là nhỏ nhất của bạn trong cuộc sống hàng ngày. Sống đẹp là sống có ích có lý tưởng sống có trách nhiệm sống hết mình vì lý tưởng cao đẹp có mục tiêu cụ thể rõ ràng trong sáng đẹp, đó còn là lối sống biết cống hiến, biết hòa nhập với cộng đồng. Sẽ thật ích kỉ nếu “chỉ nhận riêng mình” mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống. Chia sẻ để nhận về nhiều hơn những điều mình có là bản chất của cuộc đời này và đó là chất kết dính con người thành một cộng đồng vững mạnh. Những giọt máu nóng hổi cho đi có thể cứu lấy sự sống cho ít nhất một người. Một bàn tay tình nguyện vươn đến vùng cao có thể mang đến hạnh phúc cho rất nhiều người. Gần gũi hơn, trong cuộc sống hàng ngày, một lời động viên, an ủi bạn bè, hàng xóm có thể mang đến những động lực để họ vượt qua gian khó; một ánh mắt sẻ chia, một bàn tay nắm lấy có thể giúp người bạn trong phút sa ngã vượt qua cám dỗ, mặc cảm. Cuộc sống muôn màu, muôn vẻ luôn đợi chờ sự góp sức, chung tay của mỗi chúng ta.

Sống đẹp” phải chăng nó cũng giống như lý tưởng và ước mơ, bao giờ nó cũng đi đôi với nhau. Bởi chỉ sống đẹp, có ước mơ không thôi thì sẽ dễ sản sinh ra một lớp người chỉ thích hưởng thụ,dễ lầm lạc và dễ sa ngã. Còn sống chỉ có lý tưởng thì con người dễ bi quan, dễ chao đảo khi có cái gì đó không như họ muốn, họ nghĩ vậy thì chẳng khác nào sống có ích, có lý tưởng là cái gì đó thật cao quí, tốt đẹp mà mình mơ ước và hướng tới, coi đó là mục đích phải thực hiện được, dẫu phải trải qua những khó khăn gian khổ. Sống đẹp còn là khi ta phải biết đấu tranh với cái xấu cái ác để góp phần làm trong lòng cuộc sống bởi lẽ :hạnh phúc chính là đấu tranh”hạnh phúc được chiến đấu cho lí tưởng cho ước mơ của bản thân cho sự an lành của những người mà chúng ta yêu quý cho cuộc sống tươi đẹp hơn của toàn xã hội. Hãy nhìn thế giới quanh bạn. Đã bao giờ bạn lên tiếng để một người hạ điếu thuốc lá xuống? Đã bao giờ bạn lên tiếng trước vấn đề bạo lực học đường? Đã bao giờ bạn lên tiếng trước hành vi cóp bài của một người bạn cùng lớp?,. . . Chỉ cần tỏ thái độ không đồng tình, chỉ cần lên tiếng để ngăn cản những việc làm đi ngược lại lợi ích của cộng đồng là bạn đã thể hiện bản lĩnh sống, khẳng định lối sống “đẹp” của bản thân mình. “Sống đẹp” cũng là lý tưởng cao đẹp của một thời, lý tưởng càng đẹp càng cao thì sức mạnh càng nhân lên gấp bội. Thời kháng chiến gian khổ ác liệt, sống chết trong gang tấc thì cái lý tưởng giải phóng đất nước đánh đuổi kẻ thù luôn là động lực thúc đẩy để người chiến sĩ cách mạng vượt lên và chiến thắng. Trong hòa bình xây dựng đất nước, không phải là không có kẻ thù, không có những cản trở đê hèn luôn rình rập để lôi kéo con người tha hóa, biến chất. Chính cái lý tưởng sống nhân ái, mong muốn dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh lại là niềm cổ vũ, là sức mạnh để những con người tự khẳng định và trưởng thành hơn.

Trong cuộc sống có rất nhiều những tấm gương của lối sống đẹp mà chúng ta cần phải học tập và noi theo. Chắc các bạn cũng biết đến ca sĩ Phi Nhung đó là một người đã mở cả một ngôi nhà chung để giúp đỡ những em nhỏ làng thang cơ nhỡ. Đó còn là những hành động nhỏ nhặt hơn rất nhiều. đó có thể chỉ là những hành động nhưng đưa một bà cụ sang đường những hành động nhỏ như thế thôi cũng là một minh chứng của một lối sống đẹp sống có ích. Đó còn là sự hi sinh cao cả của những người lính đã anh dũng hi sinh để phục vụ tổ quốc. Họ không nghĩ cho mình mà chỉ biết nghĩ cho đảng cho nhân dân và cho Tổ Quốc. Đó chính là những tấm gương của tinh thần sống đẹp sống có trách nhiệm mà chúng ta cần phải học tập . Bên cạnh đó ta cũng cần phê phán những biểu hiện của lối sống chưa đẹp . Đó là thói ích kỉ, vụ lợi: không những làm cho con người nhỏ nhen, ti tiện, vô cảm mà còn gây những hậu quả xấu cho xã hội như nạn tham ô, phạm,Lối sống buông thả, tùy tiện, thiếu lí tưởng: dẫn đến tình trạng tha hóa nhân cách, sống vô nghĩa, không có mục đích, vô giá trị, sống thừa. Thói lười nhát trong lao động, học tập: dẫn đến ngu dốt, thiếu kĩ năng sống, kĩ năng làm việc và quan hệ xã hội. Sống vô cảm, thiếu tình thương, lòng ắc ẩn: dẫn đến cô độc, thiếu tính nhân văn…Những biểu hiện đó chúng ta có thể bắt gặp hàng ngày như khi có một người gặp tai nạn trên đường mọi người không những không giúp mà trái lại còn cố vây quanh chụp ảnh rồi chỉ trỏ . Đó chính là biểu hiện của sự vô cảm mà ta thấy rất nhiều trong cuộc sống ngày nay.

Câu thơ đã khẳng định ý nghĩa tích cực của lối sống đẹp. Sống đẹp là chuẩn mực cao nhất của nhân cách con người, là tiêu chí đánh giá con người. Câu thơ của Tố Hữu có ý nghĩa nhắc nhở, gợi mở về lối sống đẹp, nhất là cho thế hệ trẻ ngày nay.

Bình luận câu nói của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là sống thế nào hỡi bạn? – Bài làm 3

Tùy vào suy nghĩ của từng người mà “sống đẹp’ được cảm nhận theo nhiều cách khác nhau, nhưng dù thế nào thì nó cũng mang một ý nghĩa tốt đẹp. Sống đẹp là sống có mục đích, sống có tình cảm, có lí tưởng, sống vì mọi người,…Sống đẹp là mang lại niềm vui cho người khác mà không phải vì một lợi ích cá nhân nào, cũng không phải để mọi người chú ý khen ngợi. Sống như thế chỉ với một mục đích sống tốt đẹp, giúp ích cho đời mang lại niềm vui cho mọi người. Trong kho tàng ca dao – tục ngữ, cha ông ta từng thiết tha sống đẹp. Đến thời đại chúng ta, Tố Hữu cũng tha thiết kêu gọi bằng câu thơ Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Nguyễn Hữu Ân – chàng trai vào đời bằng nghĩa cử đẹp như trang cổ tích, đả dùng gần hết “chiếc bánh thời gian” của mình để thăm nom, chăm sóc cho những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối; một em học sinh vùng núi hằng ngày cõng bạn bị cụt hai chân đến trường ròng rã bao năm liền…Không chỉ có vậy, ta còn thấy nó qua những câu chuyện phương Đông trong “nhị thập tứ hiếu”,… Nhưng ngày nay không ít người chỉ biết sống cho riêng mình, không cân quan tâm đến mọi người, thậm chí họ còn sẵn sàng chà đạp lên cuộc sống của người khác để kiếm lợi ích cho bản thân mình. Đó là một trong những quan niệm sai lầm về lối sống, đó là một lối sống ích kỉ và nhỏ nhen, nếu như không sớm khắc phục thì hậu quả sẽ không tốt cho thế hệ con cháu sau này, nó biến mọi người trở nên vô cảm và khi đó cuộc sống sẽ rất tẻ nhạt, buồn chán… Để cho xã hội tốt đẹp hơn, trước hết ta phải làm đẹp con người đã, làm đẹp ở đây không phải là đi thẩm mĩ để đẹp dung nhan mà là làm đẹp nhân cách con người. Ta phải rèn luyện tính tự lập hòa đồng biết yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh mình dù đó là một việc làm rất nhỏ.Suy nghĩ trong từng lời nói, cử chỉ sẽ giúp ta rèn luyện phẩm chất tốt đẹp hơn.

Sống đẹp là một chuẩn mực cao nhất trong nhân cách con người, câu thơ của Tố Hữu có tác dụng gợi mở, nhắc nhở chung cho mọi người đặc biệt là thế hệ trẻ hiện nay phải biết giữ gìn truyền thống tốt đẹp cùa dân tộc như lá lành đùm lá rách”, “Nhường cơm sẻ áo”, cùng nâng đỡ tâm hồn, nhân cách của nhau để cuộc sống ý nghĩa hơn, góp phần xây dựng một đất nước văn minh giàu đẹp.